Linh ứng từ những bài kinh Phật

02/10/2013 9:02 Sáng

Tôi viết những dòng này, trước để nhớ về những đấng sanh thành đã vĩnh viễn đi xa, đã về với cõi Phật trong niềm an lạc, sau để bày tỏ tấm lòng mình trước những bài kinh mầu nhiệm mà mình đã mắt thấy tai nghe, đã giúp vong hồn người thân mau siêu thoát. 

song dao-to phuc hung

Câu chuyện thứ nhất: Ba tôi mất ở tuổi 85. Sức khỏe ông đã không còn đủ sức chống chọi với căn bệnh suy tim và tiền liệt tuyến. Trước lúc mất, ông cứ nằng nặc đòi thỉnh một pho tượng Phật Thích Ca để trên đầu nằm để mỗi đêm ông cố nén cơn đau mà niệm Phật rồi mê thiếp đi. Ngày xưa, ba tôi vốn là một Phật tử rất thuần thành. Lúc còn sống, nội tôi thường kể rằng: Mỗi sáng, ba tôi hay tới ngôi chùa cạnh nhà thắp nhang cầu nguyện rồi mới đi dạy học ở trường làng. Chiến tranh ly loạn, cả nhà tôi bồng bế nhau bỏ quê xứ Bến Tre sang Cần Thơ lập nghiệp. Cứ mỗi lần về quê dự đám giỗ ông bà, ba tôi đều dành thời gian qua chùa thắp nhang để nhớ về kỷ niệm tuổi thơ của mình với đôi mắt thật buồn xa xăm rất lạ. Ngày sắp đi xa, ông căn dặn các con phải mang thi thể về quê hỏa táng rồi đem gởi vào chùa ở quê để vong hồn ông thanh thản chốn cửu tuyền. Ba tôi nằm đó đã hai hôm, bác sĩ dự báo ông chỉ sống được trên dưới 24 giờ vì các giác quan đã ngừng hoạt động. Ngại đường xa, anh em chúng tôi bàn nhau mai táng ông trên đất Tây Đô, nơi mà ông đã sống, làm việc trên 60 năm. Thật lạ, trái tim ông không ngừng đập. Cả dòng tộc xôn xao. Chú Út tôi nói: Chắc ảnh nhớ chùa quê nên chưa chịu đi đó, thôi thu xếp về Bến Tre theo tâm nguyện của ảnh. Chiếc xe cứu thương phóng nhanh hướng về quê cũ. Chiếc máy niệm Phật cứ văng vẳng bên tai với những bài kinh siêu thoát. Ngồi cạnh ông, tôi cảm nhận ông đang cười, nụ cười thật mãn nguyện. Khi xe vừa đến cổng chùa, ông thở mạnh rồi nhắm mắt xuôi tay trong tiếng kinh cầu êm êm trong đêm lạnh.

Câu chuyện thứ hai: Mẹ vợ tôi bị bệnh nan y hành hạ suốt bốn năm trời. Con cháu phải thay nhau chăm sóc bà. Cái điệp khúc chuyển vào khoa cấp cứu rồi lại xuất viện cứ lặp đi lặp lại thường xuyên. Bà sống mà như đã chết vì không còn nhận biết người thân, không có cảm giác trên cơ thể héo gầy chỉ còn da bọc xương sau tháng ngày lâm trọng bệnh. Mọi việc ăn uống, thuốc thang đều phải bơm trực tiếp để cố níu lấy sự sống thật mong manh. Khi bệnh trở nặng, con cháu chuẩn bị hậu sự để bà ra đi thanh thản chốn suối vàng. Lạ. Có lẽ bà đang có điều gì khuất tất nên chưa thể ra đi, dù giới y học đã cảnh báo sự sống của bà đến đây là chấm dứt. Và rồi điều kỳ lạ đã đến khi có một nhà sư vô tình đi ngang qua mách bảo: Bà cụ đang chờ nghe các bài kinh Phật để ra đi nhẹ nhõm đấy thôi! Nói xong nhà sư ấy lẳng lặng đọc kinh cầu nguyện cho mẹ tôi. Trước khi về, ông căn dặn nên để máy niệm Phật bên cạnh tai mẹ tôi để bà ngủ thật sâu mà về cõi Phật. Vậy là gia đình tôi làm theo. Linh ứng làm sao, chỉ hơn 30 phút nghe các bài kinh, mẹ đã ra đi thật nhẹ nhàng không chút đớn đau, vật vã.

Tôi viết những dòng này, trước để nhớ về những đấng sanh thành đã vĩnh viễn đi xa, đã về với cõi Phật trong niềm an lạc, sau để bày tỏ tấm lòng mình trước những bài kinh mầu nhiệm mà mình đã mắt thấy tai nghe, đã giúp vong hồn người thân mau siêu thoát. Tôi vốn không tin ở những điều mê tín dị đoan, huyễn hoặc. Nhưng tôi tin ở sự linh ứng siêu nhiên có thật giữa cuộc đời, trong đó những bài kinh Phật cầu nguyện cho ba mẹ tôi là những minh chứng rất thực. Và có lẽ tôi cũng sẽ chuẩn bị cho mình một tâm thế ra đi trong tiếng cầu kinh siêu thoát khi nghiệp duyên đã hết trên cõi đời này. Bởi sinh – lão – bệnh – tử là quy luật muôn đời của vạn vật trong cõi tạm phù du mà không ai có thể vượt qua.

Tô Phục Hưng

Theo Giác Ngộ

Các tin đã đăng