Bức thông điệp muôn đời cho thế gian

30/04/2020 10:07 Sáng

Dù là các vị trời có phước báo, có thần thông, sống vui sướng thời gian lâu, cuối cùng vẫn không thoát khỏi vô thường.

Trong các kinh A Hàm, Đức Phật thường gọi sắc là thức ăn của mắt, tiếng là thức ăn của tai, mùi là thức ăn của mũi… Mắt thiếu sắc là nó đói, tai thiếu tiếng là nó đói, phải chạy đi tìm để ăn, suốt ngày luôn chạy tìm không dừng, chẳng mấy lúc được yên. Ngồi một mình thiếu sắc, thiếu tiếng thì cảm thấy buồn, phải mở nhạc, xem ti-vi cho vui. Đó là sống theo chiều của cái tôi hư dối, cái tôi sinh diệt vô thường, không phải cái độc tôn mà Phật muốn nhắc.

Ý Đức Phật muốn nhắc mỗi người, phải vượt ra cái tôi sanh diệt này, phát minh ra cái chân thật nơi chính mình, làm chủ trở lại sinh tử, đó mới chính là Phật, là độc tôn, không có gì ở thế gian có thể sánh kịp. Đức Phật xuất hiện ở thế gian chính vì điểm trọng yếu này.

Thân này không phải ta thật, nó là thứ sinh diệt, cũng nằm trong vô thường, không phải chỗ mình nương tựa vĩnh viễn.
Thân này không phải ta thật, nó là thứ sinh diệt, cũng nằm trong vô thường, không phải chỗ mình nương tựa vĩnh viễn.

Trong kinh A Hàm, khi đản sinh, ngài đã nói đủ bài kệ bốn câu như sau:

Thiên thượng thiên hạ – Trên trời dưới đất

Duy ngã độc tôn –  Chỉ ta tôn nhất.

Nhất thiết thế gian – Tất cả thế gian

Sinh lão bệnh tử – Sinh già bệnh chết.

Ý nghĩa trong đây rất rõ, tất cả chúng sanh ở thế gian, gồm suốt cả ba cõi đều phải chịu chung sự vô thường sinh tử. Dù là các vị trời có phước báo, có thần thông, sống vui sướng thời gian lâu, cuối cùng vẫn không thoát khỏi vô thường. Còn Đức Phật, Ngài đã vượt qua, thân này là thân chót của Ngài, ý nghĩa“độc tôn” là ở chỗ đó, không phải ở cái ngã mấy chục ki-lô này. Chính đây là:“Một thông điệp muôn thuở cho thế gian“. Nhắc cho thế gian phải tỉnh lại, chớ đắm mê mãi trong cuộc sinh tử vô thường này.

Dù là các vị trời có phước báo, có thần thông, sống vui sướng thời gian lâu, cuối cùng vẫn không thoát khỏi vô thường.
Dù là các vị trời có phước báo, có thần thông, sống vui sướng thời gian lâu, cuối cùng vẫn không thoát khỏi vô thường.

Tóm kết:

Đức Phật ra đời đánh thức cho mỗi người: thế gian là vô thường biến đổi, là quán trọ không phải chỗ ở lâu. Thân này không phải ta thật, nó là thứ sinh diệt, cũng nằm trong vô thường, không phải chỗ mình nương tựa vĩnh viễn, mà phải từ trong đó vươn lên, khéo nhận ra một sức sống chân thật, tức là Đức Phật nơi chính mình. Lấy đó làm nguồn sống, mới thật sự có giá trị trên hết, không gì ở thế gian có thể sánh kịp.

Đức Phật được tôn xưng là bậc Y vương tức là vua thầy thuốc, nghĩa là Ngài cho thuốc trị lành bệnh sinh tử cho chúng sinh, giúp cho chúng sinh nhận ra và sống lại trong sức sống chân thật không tuổi thọ. Do đó, dù Ngài có nói đến vô thường, tạm bợ, nhưng không dừng ở đó, khiến người ta bi quan chán đời, mà ở trong đó, Ngài còn chỉ ra một nguồn sống vô biên mà cả thế gian không hay biết. Phật bảo là thế, không phải nói suông trên danh từ chữ nghĩa.

Phật ra đời đánh thức cho mỗi người: thế gian là vô thường biến đổi, là quán trọ không phải chỗ ở lâu.
Phật ra đời đánh thức cho mỗi người: thế gian là vô thường biến đổi, là quán trọ không phải chỗ ở lâu.

Mong rằng nhiều người sẽ cảm nhận được “Thông điệp Đức Phật ra đời” của Đức Thế Tôn mà bớt lầm chấp vào thân tâm vô thường, tự tiến lên con đường giác ngộ sáng suốt, an vui hạnh phúc vĩnh hằng. Nhất là mở con mắt tâm, rõ được lẽ thật ngay chính mình, liền đó gặp Đức Phật lại ra đời.

Thật vui thay!

 .. Ai hay giữa chốn vô thường

Một cành sen nở miên trường thảnh thơi

Dừng chân xuôi ngược giữa đời

Lặng nghe.. tâm lượng- đất trời chẳng hai..

Khi đời một đóa tâm khai

Càn khôn là giấc mộng dài chẳng qua!

Ân cần chắp lại tay hoa

Ca cùng sinh tử bài ca Chân thường..

Theo Phatgiao.org.vn/ Như Nhiên- Thích Tánh Tuệ

Các tin đã đăng