Mùi của mẹ – thông điệp ý nghĩa về tình mẫu tử

06/08/2020 9:57 Chiều

Một bài thơ cảm động về tình mẫu tử có thể lay động bất cứ trái tim nào khi một ai đó có duyên được đọc – nghe và cảm nhận…

Trong những ngày này – khi không khí mùa Vu Lan đang dần về đến là cơ hội để mỗi người lắng dịu lại trong tâm tư, nghĩ nhiều hơn về công ơn cha mẹ để có những hành động báo hiếu, tri ân ý nghĩa nhất.

Những bài viết về mẹ cũng được khơi nguồn chia sẻ, lan tỏa nhiều hơn, góp phần tạo nên bức tranh chung về tình mẹ bao la như biển trời.

Trong dòng tri ân đó, tôi đã bắt gặp bài thơ” Mùi của mẹ” của tác giả Nguyễn Văn Anh – một thầy giáo đang sinh sống tại thành phố biển Nha Trang.

Bài thơ được sáng tác trong những ngày mẹ ông bệnh nằm một chỗ, và ông là người tự tay tắm rửa cho mẹ sau những giờ đi dạy về. Đối diện với thân thể già nua bệnh tật của mẹ và cái mùi đi cùng nó, ông nhớ về mẹ mình với tất cả ký ức về cái mùi từ bi mà mẹ đã trút hết cho con. Và bài thơ Mùi của Mẹ ra đời từ đó.

MÙI CỦA MẸ

Thời son trẻ Mẹ thơm mùi con gái
Mùi tằm dâu rơm rạ quê nhà
Mùi bồ kết hương cau thơm lắm
Mùi thanh xuân đồng nội Mẹ trao cho cha

Ngày vỡ ối con ra Mẹ còn thơm mùi chăn gối
Mùi tro than hột muối củ gừng
Con bú mớm Mẹ thơm mùi vú mọng
Con đi lẫm chẫm Mẹ thơm mùi cơm nhão, cháo hoa

Con đến trường làng Mẹ thơm mùi lúa rơm gạo mới
Con lên trường huyện Mẹ thơm mùi cơm bới mo cau
Khi con ốm đau Mẹ thơm mùi của Phật

À ơi…Ôm con mùi Mẹ tỏa ra
Bệnh hoạn tiêu tán, tà ma phải lùi

Ngày nắng hạn Mẹ thơm mùi me đất
Tháng mưa dầm Mẹ thơm mùi con cá chột nưa

Con xa nhà mang theo mùi của Mẹ
Đi đông đoài nam bắc
Là con đi đất bằng biển lặng
Là con đi chân cứng đá mềm

Ơi những kẻ đi xa, có nghe thơm mùi của Mẹ
Mẹ thơm mùi bếp lửa quê nhà
Mùi của Mẹ là mùi rất thật

Ngày con thành gia thất, Mẹ thơm mùi treo cưới
Mùi áo khăn đèn rượu trầu cau

Ngày tháng qua mau, thoảng chút hương đời con hể hả
Mẹ còn giữ một mùi dân dã như rơm

Đời con lận đận áo cơm
Mẹ là áo gấm, tám thơm, nồi đồng
Đời con mỏi gối chồn chân
Lạ thay Mẹ vẫn thơm mầm lộc non

Con mấy mặt con, vẫn ngỡ mình bé dại
Vì nhà ta còn mùi Mẹ, mùi Bà
Mùi Bà – mùi cái vú da
Mùi cau trầu với mùi hoa mẹ trồng

Mẹ ơi, Mẹ mới đó… Bốn mùa mặc áo the thâm
Sao nỡ vội già không trẻ mãi

Để vãn buổi chợ chiều tất bật đi mau
Vì biết cháu chờ gói kẹo cau đùm trong lá chuối
Ôi cục kẹo cau có hương bưởi hương ngâu
Có con cu kêu đầu hồi để thời gian qua chi vội

Bây giờ tội nghiệp Mẹ tôi
Tám mươi ba tuổi xếp đôi cánh cò

Mùi của Mẹ quanh co giường chiếu
Mùi trần ai khô kiệt xác thân
Mùi da xương bên ướt Mẹ nằm
Để cả đời bên ráo con lăn

Khuya nay quỳ xuống ôm chân
Mẹ ơi đã lạnh toàn thân…Mất rồi!

Cây cau già ngoài sân chết đứng
Ngọn trầu không héo úng rụng rời
Gió khóc ngoài giậu mồng tơi
Tre trúc quờ quạng tìm hơi Mẹ già

Mẹ hiền đi chuyến chợ xa
Mùi Mẹ cánh Hạc bay ra cõi Trời

Con thành đứa trẻ mồ côi
Lặng chiều nhang khói tìm hơi Mẹ hiền!
Mẹ ơi…!

(Nguyễn Văn Anh)

Những dòng thơ mộc mạc, nhưng khắc khoải nhiều thiết tha, nói hộ được tâm sự của mọi người con khi năm tháng đi qua ngồi nghĩ về mẹ, khiến bất cứ ai soi vào cũng thấy được chính mình trong đó. Vậy nên, tôi đã dành thời gian để xử lý, chuyển dựng bài thơ thành dạng video để có thể chắp cánh, lan tỏa được đến với nhiều người hơn.
Mời bạn cùng theo dõi qua giọng ngâm của chính tác giả, để níu lấy những ngày tháng hạnh phúc còn có mẹ trong cuộc đời, mà trân quý, thương yêu…
Với những ai mà mẹ đã đi xa, xin tiếp tục sống tốt hơn, xứng đáng hơn để mẹ nơi xa luôn mỉm cười, hạnh phúc – bởi mỗi người con chính là “Sự tiếp nối đẹp nhất của cha mẹ”. Cha mẹ vẫn sống trong trái tim con khi con hướng về và sống không làm cha mẹ phải hổ thẹn.
Theo Vườn hoa Phật giáo/ Lương Đình Khoa

Các tin đã đăng